广西义宁令倪

清代 戴亨
孝廉倪公成都豪,出宰义宁控有苗。苗性凶顽不可抚,结巢深箐如猿猱。 赤脚腾跳善奔走,杀戮连年到鸡狗。懋公建议立兵威,当事逡巡畏尾首。 但令亲谕劝,不必事征战。持重谓能收众心,养晦妄冀凶徒变。 贤宰受檄初踟蹰,拔刀崛起英风徂。马革裹尸臣子分,但恨谋国非良图。 身探猛虎窟,委作馁兽肉。未及交一言,蚁聚蜂腾恣芟戮。 手提墨绶血模糊,振臂一呼天为哭。宁甘寇盗求生全,昂藏八尺蠲溪谷。 杀身成仁未足奇,百计千磨事惨酷。埋身敲齿截其舌,噀血嗔目犹骂贼。 从者歼尽无一归,沈尸潭底谁能识。赫然忽动万乘威,雷霆下击成灰飞。 忠魂披发来助战,白昼袒裼为前麾。寇平事达九重耳,睢阳奇节差可拟。 叹息褒忠异数加,难荫恩荣及儿子。天家不识颜平原,临难忠丹乃若此,呜呼懋公终不死。
xiào lián gōng chéng háo   chū zǎi níng kòng yǒu miáo miáo xìng xiōng wán jié   cháo shēn qìng yuán náo    
chì jiǎo téng tiào shàn bēn zǒu   shā lián nián dào gǒu mào gōng jiàn bīng wēi dāng   shì qūn xún wèi wěi shǒu    
dàn lìng qīn quàn   shì zhēng zhàn chí zhòng wèi néng shōu zhòng xīn yǎng   huì wàng xiōng biàn    
xián zǎi shòu chū chí chú   dāo jué yīng fēng guǒ shī chén fēn dàn   hèn móu guó fēi liáng    
shēn tàn měng   wěi zuò něi shòu ròu wèi jiāo yán   fēng téng shān    
shǒu shòu xuè   zhèn tiān wèi níng gān kòu dào qiú shēng quán áng   cáng chǐ juān    
shā shēn chéng rén wèi   bǎi qiān shì cǎn mái shēn qiāo chǐ jié 齿 shé xùn   xuè chēn yóu zéi    
cóng zhě jiān jǐn guī   shěn shī tán shuí néng shí rán dòng wàn shèng wēi léi   tíng xià chéng huī fēi    
zhōng hún lái zhù zhàn   bái zhòu tǎn wèi qián huī kòu píng shì jiǔ zhòng ěr suī   yáng jié chā    
tàn bāo zhōng shù jiā   nán yīn ēn róng ér zi tiān jie shí yán píng yuán lín   nàn zhōng dān nǎi ruò   mào gōng zhōng