光孝寺观贯休画罗汉同陈恭尹赋

清代 朱彝尊
贯休手写一十六罗汉,其二乃在南海诃子林。昔游真迹未得见,念之三十五载萦人心。 白头重作岭南客,故人期我虞翻宅。僧廊乱后花木犹珑璁,蕹菜春生满池碧。 循廊转入精庐深,一幅居然挂东壁。古绡尚白石转青,恰于石罅安疏棂。 一僧俯首力写经,自准以下祇半形。芬陀利花贝多叶,棕榈笔管毛猩猩。 不知金天之西何处得石砚,毋乃昆吾玉切新出硎。 一僧却立侍巾瓶,静如沙鹭翘凉汀。窗镫不剪信明灭,桫椤树底风泠泠。 窗前千岁老猿拱,双臂平叉两肩耸。笋鞋桐帽木叶衣,想见霜浓寒到踵。 精诚能令感金石,何况群生知怖恐。禅月师,流传三绝,画书诗。 诗编巨岳集,书有姜体远本周之史籀秦相斯,未若画品更崛奇。 即如此幅远出意匠表,或疑入定真容仿佛亲见之。 不然调铅杀粉能尔为。诃林僧,神物藉汝能世守。 不见《宣和》旧谱遗迹久云亡,豫章西山云堂院中亦何有。 我欲赚汝去,莫饮我,缸面酒。我欲夺汝归,玉鸦叉,不在手。 世间岂少珊瑚铁网珍珠船,自今贮之伏梁闇槛庶可全。
guàn xiū shǒu xiě shí liù luó hàn   èr nǎi zài nán hǎi zi lín yóu zhēn wèi jiàn niàn   zhī sān shí zài yíng rén xīn    
bái tóu zhòng zuò lǐng nán   rén fān zhái sēng láng luàn hòu huā yóu lóng cōng wèng   cài chūn shēng mǎn chí    
xún láng zhuǎn jīng shēn   rán guà dōng xiāo shàng bái shí zhuǎn qīng qià   shí xià ān shū líng    
sēng shǒu xiě jīng   zhǔn xià bàn xíng fēn tuó huā bèi duō zōng   guǎn máo xīng xing    
zhī jīn tiān zhī 西 chǔ shí yàn   nǎi kūn qiè xīn chū xíng  
sēng què shì jīn píng   jìng shā qiào liáng tīng chuāng dèng jiǎn xìn míng miè suō   luó shù fēng líng líng    
chuāng qián qiān suì lǎo yuán gǒng   shuāng píng chā liǎng jiān sǒng sǔn xié tóng mào xiǎng   jiàn shuāng nóng hán dào zhǒng    
jīng chéng néng lìng gǎn jīn shí   kuàng qún shēng zhī kǒng chán yuè shī liú   chuán sān jué huà   shū shī    
shī biān yuè   shū yǒu jiāng yuǎn běn zhōu zhī shǐ zhòu qín xiāng   wèi ruò huà pǐn gèng jué  
yuǎn chū jiàng biǎo   huò dìng zhēn róng fǎng 仿 qīn jiàn zhī  
rán diào qiān shā fěn néng ěr wèi lín sēng shén   néng shì shǒu    
jiàn xuān jiù jiǔ yún wáng zhāng   shān yún 西 táng yuàn zhōng yǒu      
zhuàn   yǐn   gāng miàn jiǔ duó guī   chā   zài shǒu    
shì jiān shǎo shān tiě wǎng zhēn zhū chuán   jīn zhù zhī liáng ān kǎn shù quán