光相寺

宋代 范成大
峰顶四时如大冬,芳花芳草春自融。 苔痕新曦六月雪,木势旧偃千年风。 云物为人布世界,日轮同我行虚空。 浮生元自有超脱,地上可怜悲攐蓬。
fēng dǐng shí dōng   fāng huā fāng cǎo chūn róng
tái hén xīn liù yuè xuě   shì jiù yǎn qiān nián fēng
yún wéi rén shì jiè   lún tóng xíng kōng
shēng yuán yǒu chāo tuō   shàng lián bēi qiān péng