光相洞
仙客当年蜕尘土,洞天此地老烟霞。顷来鸡犬如无迹,里许山川别是家。
辽海不归千岁鹤,武陵频换一番花。可能匕上胡麻饭,变得劳生两鬓华。
xiān
仙
kè
客
dāng
当
nián
年
tuì
蜕
chén
尘
tǔ
土
,
dòng
洞
tiān
天
cǐ
此
dì
地
lǎo
老
yān
烟
xiá
霞
qǐng
。
lái
顷
jī
来
quǎn
鸡
rú
犬
wú
如
jì
无
lǐ
迹
,
xǔ
里
shān
许
chuān
山
bié
川
shì
别
jiā
是
家
。
liáo
辽
hǎi
海
bù
不
guī
归
qiān
千
suì
岁
hè
鹤
,
wǔ
武
líng
陵
pín
频
huàn
换
yī
一
fān
番
huā
花
kě
。
néng
可
bǐ
能
shàng
匕
hú
上
má
胡
fàn
麻
biàn
饭
,
de
变
láo
得
shēng
劳
liǎng
生
bìn
两
huá
鬓
华
。