光、威、裒姊妹三人少孤而始妍乃有是作…因

唐代 鱼玄机
昔闻南国容华少,今日东邻姊妹三。妆阁相看鹦鹉赋, 碧窗应绣凤凰衫。红芳满院参差折,绿醑盈杯次第衔。 恐向瑶池曾作女,谪来尘世未为男。文姬有貌终堪比, 西子无言我更惭。一曲艳歌琴杳杳,四弦轻拨语喃喃。 当台竞斗青丝发,对月争夸白玉簪。小有洞中松露滴, 大罗天上柳烟含。但能为雨心长在,不怕吹箫事未谙。 阿母几嗔花下语,潘郎曾向梦中参。暂持清句魂犹断, 若睹红颜死亦甘。怅望佳人何处在,行云归北又归南。
wén nán guó róng huá shǎo   jīn dōng lín mèi sān zhuāng xiāng kàn yīng  
chuāng yīng xiù fèng huáng shān hóng fāng mǎn yuàn cēn zhé   绿 yíng bēi xián
kǒng xiàng yáo chí céng zuò   zhé lái chén shì wèi wèi nán wén yǒu mào zhōng kān  
西 yán gèng cán yàn qín yǎo yǎo   xián qīng nán nán
dāng tái jìng dòu qīng   duì yuè zhēng kuā bái zān xiǎo yǒu dòng zhōng sōng  
luó tiān shàng liǔ yān hán dàn néng wéi xīn zhǎng zài   chuī xiāo shì wèi ān
ā chēn huā xià   pān láng céng xiàng mèng zhōng cān zàn chí qīng hún yóu duàn  
ruò hóng yán gān chàng wàng jiā rén chǔ zài   xíng yún guī běi yòu guī nán