广王醇正叔二思诗

宋代 王令
木落不去根,水流常背源。 木落方病寒,尚覆本根温。 水流忘由来,散乱卑湿牵。 读子二思诗,起予二者言。 木实类君子,老有孝感存。 水亦人迹然,动由名利牵。 使我父母感,一夕身百翻。 人世但可悲,小官何足言。 情义有相夺,心迹固此分。 勉之多自宽,行见西归辕。
luò gēn   shuǐ liú cháng bèi yuán  
luò fāng bìng hán   shàng běn gēn wēn  
shuǐ liú wàng yóu lái   sǎn luàn bēi shī 湿 qiān  
zi èr shī   èr zhě yán  
shí lèi jūn zi   lǎo yǒu xiào gǎn cún  
shuǐ rén rán   dòng yóu míng qiān  
shǐ 使 gǎn   shēn bǎi fān  
rén shì dàn bēi   xiǎo guān yán  
qíng yǒu xiāng duó   xīn fēn  
miǎn zhī duō kuān   xíng jiàn 西 guī yuán