广四愁寄李譓

宋代 贺铸
夜如何其夜未央,斗星灿兮河苍凉。 微月入牖窥曲房,候虫刺促鸣我床。 离忧欻来煎人肠,夜如何其夜何长。 绿琴在荐兮,拟楚奏之沈湘。 朱弦湿露兮,声戾指而不扬。 屏琴浩歌兮,屑涕泗之浪浪。 我有所思兮,在河之阳。 僾而不见兮,衷难弭忘。 騄骥腾跃兮,鸿鹄翱翔。 明璫玉案兮,尔不我将。 缄诚结惠兮,久莫汝偿。 永如牛女兮,南北相望。 昔燕处兮,灵芸之堂。 纫兰为佩兮,集芰为裳。 西风凄紧兮,淩百草以殒黄。 兰萎芰裂兮,恐被服之不芳。 念汝玉立兮,贱组绣之文章。 玄节日厉兮,奈惨栗之冰霜。 胡不乘白云兮,归来乎帝乡。 尚何所徯兮,毕永岁而彷徉。
wèi yāng   dòu xīng càn cāng liáng
wēi yuè yǒu kuī fáng   hòu chóng míng chuáng
yōu chuā lái jiān rén cháng   zhǎng
绿 qín zài jiàn   chǔ zòu zhī shěn xiāng
zhū xián shī 湿   shēng zhǐ ér yáng
píng qín hào   xiè zhī làng làng
yǒu suǒ   zài zhī yáng
ài ér jiàn   zhōng nán wàng
téng yuè   hóng 鸿 áo xiáng
míng dāng àn   ěr jiāng
jiān chéng jié huì   jiǔ cháng
yǒng niú   nán běi xiāng wàng
yàn chǔ   líng yún zhī táng
rèn lán wèi pèi   wèi shang
西 fēng jǐn   líng bǎi cǎo yǔn huáng
lán wēi liè   kǒng bèi zhī fāng
niàn   jiàn xiù zhī wén zhāng
xuán jié   nài cǎn zhī bīng shuāng
chéng bái yún   guī lái xiāng
shàng suǒ   yǒng suì ér páng yáng