广遣兴五十八首 其五十三

明代 王夫之
曾向孤峰驾一航,他家浪道木墀香。通身是口云藏日,劈脊当心雪上霜。 捏碎函舆仍捻合,单提雷雨与分张。乌元鹄白明看汝,懒学新秋架鹊梁。
céng xiàng fēng jià háng   jiā làng dào chí xiāng tōng shēn shì kǒu yún cáng   dāng xīn xuě shàng shuāng    
niē suì hán réng niǎn   dān léi fēn zhāng yuán bái míng kàn lǎn   xué xīn qiū jià què liáng