观公孙大娘弟子舞剑器行并序

唐代 杜甫
大历二年十月十九日,夔府别驾元持宅,见临颍李十二娘 舞剑器,壮其蔚跂,问其所师,曰:“余公孙大娘弟子也。” 开元三载,余尚童稚,记于郾城观公孙氏,舞剑器浑脱, 浏漓顿挫,独出冠时,自高头宜春梨园二伎坊内人洎外供奉, 晓是舞者,圣文神武皇帝初,公孙一人而已。 玉貌锦衣,况余白首,今兹弟子,亦非盛颜。 既辨其由来,知波澜莫二,抚事慷慨,聊为《剑器行》。 昔者吴人张旭,善草书帖,数常于邺县见公孙大娘 舞西河剑器,自此草书长进,豪荡感激,即公孙可知矣。 昔有佳人公孙氏,一舞剑器动四方。 观者如山色沮丧,天地为之久低昂。 霍如羿射九日落,矫如群帝骖龙翔。 来如雷霆收震怒,罢如江海凝清光。 绛唇珠袖两寂寞,晚有弟子传芬芳。 临颍美人在白帝,妙舞此曲神扬扬。 与余问答既有以,感时抚事增惋伤。 先帝侍女八千人,公孙剑器初第一。 五十年间似反掌,风尘澒洞昏王室。 梨园弟子散如烟,女乐馀姿映寒日。 金粟堆南木已拱,瞿唐石城草萧瑟。 玳筵急管曲复终,乐极哀来月东出。 老夫不知其所往,足茧荒山转愁疾。
èr nián shí yuè shí jiǔ   kuí bié jià yuán chí zhái   jiàn lín yǐng shí èr niáng jiàn   zhuàng wèi   wèn suǒ shī   yuē     :“ gōng sūn niáng   。” kāi yuán sān   zài shàng   tóng zhì yǎn chéng guān   gōng sūn shì   jiàn hún tuō   liú dùn cuò   chū guān shí gāo tóu chūn yuán èr fāng nèi   rén wài gòng   fèng xiǎo shì zhě   shèng wén shén huáng chū gōng sūn   rén ér   mào jǐn   kuàng bái shǒu jīn   fēi shèng yán   biàn yóu   lái zhī lán èr shì kāng kǎi liáo   wèi jiàn   xíng 》。 zhě rén zhāng shàn cǎo shū 西 tiē shù   cháng xiàn jiàn gōng   sūn niáng   jiàn
yǒu jiā rén gōng sūn shì   jiàn dòng fāng
guān zhě shān sàng   tiān wèi zhī jiǔ áng
huò 羿 shè jiǔ luò   jiǎo qún cān lóng xiáng
lái léi tíng shōu zhèn   jiāng hǎi níng qīng guāng
jiàng chún zhū xiù liǎng   wǎn yǒu chuán fēn fāng
lín yǐng měi rén zài bái   miào shén yáng yáng
wèn yǒu   gǎn shí shì zēng wǎn shāng
xiān shì qiān rén   gōng sūn jiàn chū
shí nián jiān shì fǎn zhǎng   fēng chén hòng dòng hūn wáng shì
yuán sàn yān   姿 yìng hán
jīn duī nán gǒng   táng shí chéng cǎo xiāo
dài yán guǎn zhōng   āi lái yuè dōng chū
lǎo zhī suǒ wǎng   jiǎn huāng shān zhuǎn chóu