广漠亭二首和陈宪益之旧韵

宋代 程公许
万峰银雪排天险,千里封沟譬蜀都。 尽揖污灵趋几席,始敌国相妙规模。 尽同典午深衣乐,褊笑荆文纸阁糊。 元何风流如可问,群贤登用长良图。
wàn fēng yín xuě pái tiān xiǎn   qiān fēng gōu shǔ dōu  
jǐn líng   shǐ guó xiāng miào guī  
jǐn tóng diǎn shēn   biǎn xiào jīng wén zhǐ  
yuán fēng liú wèn   qún xián dēng yòng cháng liáng