广陵诗

唐代 权德舆
广陵实佳丽,隋季此为京。八方称辐凑,五达如砥平。 大旆映空色,笳箫发连营。层台出重霄,金碧摩颢清。 交驰流水毂,迥接浮云甍。青楼旭日映,绿野春风晴。 喷玉光照地,颦蛾价倾城。灯前互巧笑,陌上相逢迎。 飘飘翠羽薄,掩映红襦明。兰麝远不散,管弦闲自清。 曲士守文墨,达人随性情。茫茫竟同尽,冉冉将何营。 且申今日欢,莫务身后名。肯学诸儒辈,书窗误一生。
guǎng 广 líng shí jiā   suí wèi jīng fāng chēng còu   píng
pèi yìng kōng   jiā xiāo lián yíng céng tái chū chóng xiāo   jīn hào qīng
jiāo chí liú shuǐ   jiǒng jiē yún méng qīng lóu yìng   绿 chūn fēng qíng
pēn guāng zhào   pín é jià qīng chéng dēng qián qiǎo xiào   shàng xiàng féng yíng
piāo piāo cuì báo   yǎn yìng hóng míng lán shè yuǎn sàn   guǎn xián xián qīng
shì shǒu wén   rén suí xìng qíng máng máng jìng tóng jìn   rǎn rǎn jiāng yíng
qiě shēn jīn huān   shēn hòu míng kěn xué zhū bèi   shū chuāng shēng