广陵山光寺夜集留别黄材昆仲

宋代 贺铸
维舟山光步,却顾广陵城。 十里春风外,夹津芳草生。 渔篷衔尾来,愧尔故人情。 更卜连床语,神房温且清。 语阑夜自久,泪烛剪复明。 撤樽兀相视,酸涕流金缨。 我本山海士,误遭时网婴。 出身两纪余,何等为浮名。 矧此一分首,几年当合并。 离忧如惊澜,荡潏未易平。 疏亲系远迩,斯言出荒伧。 音邮无禁限,勤访白云兄。
wéi zhōu shān guāng   què guǎng 广 líng chéng  
shí chūn fēng wài   jiā jīn fāng cǎo shēng  
péng xián wěi lái   kuì ěr rén qíng  
gèng bo lián chuáng   shén fáng wēn qiě qīng  
lán jiǔ   lèi zhú jiǎn míng  
chè zūn xiāng shì   suān liú jīn yīng  
běn shān hǎi shì   zāo shí wǎng yīng  
chū shēn liǎng   děng wéi míng  
shěn fēn shǒu   nián dāng bìng  
yōu jīng lán   dàng jué wèi píng  
shū qīn yuǎn ěr   yán chū huāng chen  
yīn yóu jìn xiàn   qín fǎng 访 bái yún xiōng