光口夜雨

宋代 杨万里
峡江清空峡雨急,寒声夜半萧潇发。 玻璃盆面跳万珠,一颗一声清入骨。 梦中搔首起来听,听来听去到天明。 一生听雨今头白,不识春江夜雨声。
xiá jiāng qīng kōng xiá   hán shēng bàn xiāo xiāo  
pén miàn tiào wàn zhū   shēng qīng  
mèng zhōng sāo shǒu lai tīng   tīng lái tīng dào tiān míng  
shēng tīng jīn tóu bái   shí chūn jiāng shēng