广东漕李实夫四首

宋代 戴复古
忘家甘旅食,忧国属愁颜。 有客佩金印,何人守玉关。 风霜晚秋后,天地夕阳间。 痛洒伤时泪,别公归故山。
wàng jiā gān shí   yōu guó shǔ chóu yán
yǒu pèi jīn yìn   rén shǒu guān
fēng shuāng wǎn qiū hòu   tiān yáng jiān
tòng shāng shí lèi   bié gōng guī shān