广川夫人挽诗二首 其二

宋代 汪藻
秋风一夕霣庭萱,无复春归寿母门。修墓已将徵在合,渡江犹喜伯仁存。 早为举案齐眉妇,晚见扶床坐膝孙。全福了无毫发恨,始知阴德自平反。
qiū fēng yǔn tíng xuān   chūn guī shòu 寿 mén xiū jiāng zhēng zài   jiāng yóu rén cún    
zǎo wéi àn méi   wǎn jiàn chuáng zuò sūn quán liǎo háo hèn shǐ   zhī yīn píng fǎn