广哀 其六

清代 钱澄之
华亭多节义,死丧及师儒。题壁留谁看,升堂笑独迂! 特书「明命永」,果兆汉兴符。正朔鬼神奉,忠魂得慰无?
huá tíng duō jié   sàng shī liú shuí kàn shēng   táng xiào    
shū míng mìng yǒng guǒ zhào   hàn xīng zhēng shuò guǐ shén fèng zhōng hún   wèi