观二刘题壁

宋代 刘子翚
温其题诗新历寺,落笔风雨惊长林。 眼高一世常欲骂,想见掀髯坐岩阴。 致中题诗新兴寺,坏壁岁久莓苔侵。 山僧好事亦可喜,解诵鸟啼春意深。 我来经览浑如昨,玉友金昆念离索。 投林倦翼不同栖,况复分飞在寥廓。 故山终胜他山好,新交不如旧交乐。 何况把酒问鸥盟,卧听松风同一壑。
wēn shī xīn   luò fēng jīng cháng lín  
yǎn gāo shì cháng   xiǎng jiàn xiān rán zuò yán yīn  
zhì zhōng shī xīn xīng   huài suì jiǔ méi tái qīn  
shān sēng hǎo shì   jiě sòng niǎo chūn shēn  
lái jīng lǎn hún zuó   yǒu jīn kūn niàn suǒ  
tóu lín juàn tóng   kuàng fēn fēi zài liáo kuò  
shān zhōng shèng shān hǎo   xīn jiāo jiù jiāo  
kuàng jiǔ wèn ōu méng   tīng sōng fēng tóng