观灯行

明代 李梦阳
宋家累叶全盛帝,宽大实皆称令主。百姓牛马遍阡陌,太仓米粟忧红腐。 宣和以来遂多事,呜呼烂费如沙土。海石江花涌国门,离宫别殿谁能数。 群臣谀佞秪自讦,天下骚然始怨苦。正月十四十五间,有敕大驾观鳌山。 万金为一灯,万灯为一山。用尽工匠力,不破君王颜。 此时上御宣德门,乐动帘开见至尊。奔星忽经于御榻,明月初上堆金盆。 倾城呼噪声动地,可怜今夜鳌山戏。窈冥幻巧百怪聚,金蛾翠管堪垂泪。 借问幸臣谁,云是李师师。外有蔡京与蔡攸,夹楼锦幄罗公侯,丞相之幄当前头。 奚儿腰带控紫骝,如花少女擎綵毬。但闻楼上唤楼下,黄帕笼盘赐玉羞。 月高鸣鞭至尊起,幄中环佩如流水。争道齐驱辇路窄,寺桥窈窕尘埃白。 火树龙灯又一时,千光万焰天为赤。常言宴安成祸基,从来乐极还生悲。 君看二帝蒙尘日,数月东京荒蒺藜。
sòng jiā lěi quán shèng   kuān shí jiē chēng lìng zhǔ bǎi xìng niú biàn qiān tài   cāng yōu hóng    
xuān lái suì duō shì   làn fèi shā hǎi shí jiāng huā yǒng guó mén   gōng bié diàn shuí 殿 néng shù    
qún chén nìng zhī jié   tiān xià sāo rán shǐ yuàn zhēng yuè shí shí jiān yǒu   chì jià guān áo shān    
wàn jīn wèi dēng   wàn dēng wèi shān yòng jìn gōng jiàng   jūn wáng yán    
shí shàng xuān mén   dòng lián kāi jiàn zhì zūn bēn xīng jīng míng   yuè chū shàng duī jīn pén    
qīng chéng zào shēng dòng   lián jīn áo shān yǎo míng huàn qiǎo bǎi guài jīn   é cuì guǎn kān chuí lèi    
jiè wèn xìng chén shuí   yún shì shī shī wài yǒu cài jīng cài yōu jiā   lóu jǐn luó gōng hóu chéng   xiàng zhī dāng qián tou    
ér yāo dài kòng liú   huā shào qíng cǎi qiú dàn wén lóu shàng huàn lóu xià huáng   lóng pán xiū    
yuè gāo míng biān zhì zūn   zhōng huán pèi liú shuǐ zhēng dào niǎn zhǎi   qiáo yǎo tiǎo chén āi bái    
huǒ shù lóng dēng yòu shí   qiān guāng wàn yàn tiān wèi chì cháng yán yàn ān chéng huò cóng   lái hái shēng bēi    
jūn kàn èr méng chén   shù yuè dōng jīng huāng