观邓侍郎石磬歌

元代 刘崧
水中古磬世莫识,扣之能鸣人始惊。 前朝文物最博雅,庐陵侍郎先得名。 淮河东游色惆怅,忍使至宝成凋丧。 苍茫何代没泥沙,憔悴当时杂盆盎。 归来设虡当特悬,扣击往往遗音传。 奇文漫灭科斗迹,雨气缠结皎龙涎。 是时周庙朝殷鼾,师襄南逾叹修阻。 海门风起商声哀,万里孤臣泪如雨。 凤鸟一去不可闻,宜尔孙子多才文。 高堂出此坐叹息,瞑色犹带崖山云。 便令敬之慎勿亵,此物宜与天球列。 百年隐显自有时,蕴德含和竟谁泄。 呜呼贤哲今不存,对之使我伤心魂。 虞廷可登兽可舞,此石不毁应能言。
shuǐ zhōng qìng shì shí   kòu zhī néng míng rén shǐ jīng  
qián cháo wén zuì   líng shì láng xiān míng  
huái dōng yóu chóu chàng   rěn shǐ 使 zhì bǎo chéng diāo sàng  
cāng máng dài méi shā   qiáo cuì dāng shí pén àng  
guī lái shè dāng xuán   kòu wǎng wǎng yīn chuán  
wén màn miè dǒu   chán jié jiǎo lóng xián  
shì shí zhōu miào cháo yīn hān   shī xiāng nán tàn xiū  
hǎi mén fēng shāng shēng āi   wàn chén lèi  
fèng niǎo wén   ěr sūn zi duō cái wén  
gāo táng chū zuò tàn   míng yóu dài shān yún  
biàn 便 lìng jìng zhī shèn xiè   tiān qiú liè  
bǎi nián yǐn xiǎn yǒu shí   yùn hán jìng shuí xiè  
xián zhé jīn cún   duì zhī shǐ 使 shāng xīn hún  
tíng dēng shòu   shí huǐ yīng néng yán