观大龙湫作歌

清代 袁枚
龙湫山高势绝天,一条瀑走兜罗绵。五丈以上尚是水,十丈以下全为烟。 况复百丈至千丈,水云烟雾虽分焉。初疑天孙工织素,雷棱抛掷银河边。 继疑玉龙耕田倦,九天咳唾唇流涎。谁知乃是风水相摇荡,波回澜卷冰绡联。 分明合并忽迸散,业已坠下还迁延。有时软舞工作态,如让如慢如盘旋。 有时日光来照耀,非青非红五色宣。夜明帘献九公主,诸天花散维摩肩。 玉尘万斛橘叟赌,明珠九曲桑女穿。到此都难作比拟,岿然独占宇宙奇观偏。 更怪人立百步外,忽然满面喷寒泉。及至逼近龙湫侧,转复发燥神悠然。 直是山灵有意作游戏,教我亦复无处穷真诠。天台之瀑何狂颠,雁山之瀑何蝉嫣,石门之瀑何喧阗,龙湫之瀑何静妍。 化工事事无复笔,一瀑布耳形万千。要知地位孤高依傍少,水亦变化如飞仙。
lóng jiǎo shān gāo shì jué tiān   tiáo zǒu dōu luó mián zhàng shàng shàng shì shuǐ   shí zhàng xià quán wèi yān
kuàng bǎi zhàng zhì qiān zhàng   shuǐ yún yān suī fēn yān chū tiān sūn gōng zhī   léi léng pāo zhì yín biān
lóng gēng tián juàn   jiǔ tiān tuò chún liú xián shéi zhī nǎi shì fēng shuǐ xiàng yáo dàng   huí lán juǎn bīng xiāo lián
fēn míng bìng bèng sàn   zhuì xià hái qiān yán yǒu shí ruǎn gōng zuò tài   ràng màn pán xuán
yǒu shí guāng lái zhào yào 耀   fēi qīng fēi hóng xuān míng lián xiàn jiǔ gōng zhǔ   zhū tiān huā sàn wéi jiān
chén wàn sǒu   míng zhū jiǔ sāng chuān 穿 dào dōu nán zuò   kuī 岿 rán zhàn zhòu guān piān
gèng guài rén bǎi wài   rán mǎn miàn pēn hán quán zhì jìn lóng jiǎo   zhuǎn zào shén yōu rán
zhí shì shān líng yǒu zuò yóu   jiào chǔ qióng zhēn quán tiān tāi zhī kuáng diān   yàn shān zhī chán yān   shí mén zhī xuān tián   lóng jiǎo zhī jìng yán
huà gōng shì shì   ěr xíng wàn qiān yào zhī wèi gāo bàng shǎo   shuǐ biàn huà fēi xiān