观大龙湫一首

宋代 刘一止
峰头雁何在,井底龙不出。吐作玉虹流,倒挂二千尺。 落涧势初缓,渐听转山急。噀面飞雨过,著衣晨雾湿。 造物等幻戏,此地真绝特。勿言王事劳,遇胜得小立。 惭愧大尊者,几载面青壁。山高不碍见,泉声不妨寂。
fēng tóu yàn zài   jǐng lóng chū zuò hóng liú   dào guà èr qiān chǐ
luò jiàn shì chū huǎn   jiàn tīng zhuǎn shān xùn miàn fēi guò   zhù chén shī 湿
zào děng huàn   zhēn jué yán wáng shì láo   shèng xiǎo
cán kuì zūn zhě   zài miàn qīng shān gāo ài jiàn   quán shēng fáng