观崇德墨竹歌

宋代 黄庭坚
夜来北风元自小,何事吹折青琅玕。 数枝洒落高堂上,败叶萧萧烟景寒。 乃是神工妙手欲自试,袭取天巧不作难。 行看叹息手摩拂,落势夭矫墨未乾。 往往尘晦碧纱笼,伊人或用姓名通,未必全收俊伟功。 有能蓺事便白首,不免身为老画工。 岂如崇德君,学有古人风。 挥毫李卫言神笔,弹琴蔡琰方入室。 道韫九岁能论诗,龙女早年先悟佛。 弈棋樵客腐柯还,吹笙仙子下缑山。 更能遇物写形似,落笔不待施青丹。 尤知赏异老苍节,独与长松凌岁寒。 世俗甯知真与伪,挥霍纷纭鬼神事。 黄尘污眼轻白日,卷轴无人得觇视。 见我好吟爱画胜他人,直谓子美当前身。 赠图索歌追故事,才薄岂易终斯文。 所爱子猷发嘉兴,不可一日无此君。 吾家书斋符青壁,手种苍琅十数百。 一官偶仕叶公城,道远莫致心惨戚。 我方得此兴不孤,造次卷置随琴书。 思归才有故园梦,便可呼儿开此图。
lái běi fēng yuán xiǎo   shì chuī zhé qīng láng gān  
shù zhī luò gāo táng shàng   bài xiāo xiāo yān jǐng hán  
nǎi shì shén gōng miào shǒu shì   tiān qiǎo zuò nán  
xíng kàn tàn shǒu   luò shì yāo jiǎo wèi qián  
wǎng wǎng chén huì shā lóng   rén huò yòng xìng míng tōng   wèi quán shōu jùn wěi gōng  
yǒu néng shì biàn 便 bái shǒu   miǎn shēn wéi lǎo huà gōng  
chóng jūn   xué yǒu rén fēng  
huī háo wèi yán shén   tán qín cài yǎn fāng shì  
dào yùn jiǔ suì néng lùn shī   lóng zǎo nián xiān  
qiáo hái   chuī shēng xiān xià gōu shān  
gèng néng xiě xíng   luò dài shī qīng dān  
yóu zhī shǎng lǎo cāng jié   cháng sōng líng suì hán  
shì níng zhī zhēn wěi   huī huò fēn yún guǐ shén shì  
huáng chén yǎn qīng bái   juàn zhóu rén chān shì  
jiàn hǎo yín ài huà shèng rén   zhí wèi zi měi dāng qián shēn  
zèng suǒ zhuī shì   cái báo zhōng wén  
suǒ ài yóu jiā xīng   jūn  
jiā shū zhāi qīng   shǒu zhǒng cāng láng shí shù bǎi  
guān ǒu shì gōng chéng   dào yuǎn zhì xīn cǎn  
fāng xīng   zào juàn zhì suí qín shū  
guī cái yǒu yuán mèng   biàn 便 ér kāi