挂兰

元代 谢宗可
江浦烟丛困草莱,灵根从此谢栽培。移将楚畹千年恨,付与东君一缕开。 湘女久无尘土梦,灵均元是栋梁材。午窗试读离骚罢,却怪幽香天上来。
jiāng yān cóng kùn cǎo lái   líng gēn cóng xiè zāi péi jiāng chǔ wǎn qiān nián hèn   dōng jūn kāi    
xiāng jiǔ chén mèng   líng jūn yuán shì dòng liáng cái chuāng shì sāo què   guài yōu xiāng tiān shàng lái