挂剑台

明代 宋琬
延陵季札贤公子,腰下芙蓉淬秋水。一片心期不忍寒,萧萧陇树虹霓紫。 历聘诸侯未反命,鱼肠剚刃王僚死。躬耕三让宗家法,吴邦不受轻如屣。 当时列辟尚权谋,剑客纵横仁义否。君臣父子竞相居,《谷风》之刺徒为耳。 公子深忧在万古,聊因死友扶人纪。缟纻非无肸与侨,千金独向徐君委。 朅来酹酒想遗风,荒台半圮埋寒丛。麒麟寂寞一抔土,谁其树之松柏桐。 人言墓草似干将,辘轳镡鼻将无同。三十年来不复甲,枯根或化为蛟龙。 水汤汤兮风烈烈,篝火黄昏读残碣。金石有时销,此谊长不灭。 君不见交态纷纷等阡陌,任昉门前无吊客。
yán líng zhá xián gōng   yāo xià róng cuì qiū shuǐ piàn xīn rěn hán   xiāo xiāo lǒng shù hóng
pìn zhū hóu wèi fǎn mìng   cháng rèn wáng liáo gōng gēng sān ràng zōng jiā   bāng shòu qīng
dāng shí liè shàng quán móu   jiàn zòng héng rén fǒu jūn chén jìng xiāng   ,《 fēng zhī wèi ěr
gōng shēn yōu zài wàn   liáo yīn yǒu rén gǎo zhù fēi qiáo   qiān jīn xiàng jūn wěi
qiè lái lèi jiǔ xiǎng fēng   huāng tái bàn mái hán cóng lín póu   shuí shù zhī sōng bǎi tóng
rén yán cǎo shì gàn jiàng   lu chán jiāng tóng sān shí nián lái jiǎ   gēn huò huà wèi jiāo lóng
shuǐ shāng shāng fēng liè liè   gōu huǒ huáng hūn cán jié jīn shí yǒu shí xiāo   zhǎng miè
jūn jiàn jiāo tài fēn fēn děng qiān   rèn fǎng mén qián diào