怪松谣

金朝 李纯甫
阿谁栽汝来几时,轮囷拥肿苍虬姿。鳞皴百怪雄牙髭,拿空夭矫蟠枯枝。 疑是秘魔嵓中老慵物,旱火烧天鞭不出。睡中失却照海珠,羞入黄泉蜕其骨。 石钳沙锢汗且僵,埋头卧角政摧藏。试与摩挲定何似,怒我枨触须髯张。 壮士囚缚不得住,神物世间无著处。堤防夜半雷破山,尾血淋漓飞却去。
ā shuí zāi lái shí   lún qūn yōng zhǒng cāng qiú 姿 lín cūn bǎi guài xióng   kōng yāo jiǎo pán zhī
shì yán zhōng lǎo yōng   hàn huǒ shāo tiān biān chū shuì zhōng shī què zhào hǎi zhū   xiū huáng quán tuì
shí qián shā hàn qiě jiāng   mái tóu jiǎo zhèng cuī cáng shì dìng   chéng chù rán zhāng
zhuàng shì qiú zhù   shén shì jiān zhù chù fáng bàn léi shān   wěi xuè lín fēi què