怪菌歌

宋代 杨万里
雨前无物撩眼界,雨里道边出奇怪。 数茎枯菌破土膏,即时便与人般高。 撒开圆顶丈来大,一菌可藏人一个。 黑如点漆黄如金,第一不怕骤雨淋。 得雨声如打荷叶,脚如紫玉排粉节。 行人一个掇一枚,无雨即阖有雨开。 与风最巧能向背,忘却头上天倚盖。 此菌破来还可补,只不堪餐不堪煮。
qián liāo yǎn jiè   dào biān chū guài  
shù jīng jūn gāo   shí biàn 便 rén bān gāo  
kāi yuán dǐng zhàng lái   jūn zàng rén  
hēi diǎn huáng jīn   zhòu lín  
shēng   jiǎo pái fěn jié  
xíng rén duō méi   yǒu kāi  
fēng zuì qiǎo néng xiàng bèi   wàng què tóu shàng tiān gài  
jūn lái huán   zhǐ kān cān kān zhǔ