构与东坡言芙蓉城事甚悉坡公曰余前诗挂漏甚多醒时追忆其语补之仍用原韵

清代 缪沅
芙蓉花开香青冥,城中环佩声东丁。美人影入琉璃屏,衣衫缥缈光娉婷。 红绡万缕花烟青,花枝历碌铺繁星。浪言服食能鍊形,云露千层谁所经。 荒唐此地栖真灵,苍虬导入骖云軿。或云主此石曼卿,四天玉映花芳馨。 观文几曾归紫廷,恐是浪语朝士听。流传遂曰帝所令,城中设置何轩棂。 临霞怅望不可凭,丹楼漠漠风清泠。丹楼失钥夜不扃,瑶英偷入骑鸾翎。 丹砂鍊就驱雷霆,欢携子高坐中亭。元猿白鹿可结盟,美人三十欹竛竮。 丁公吐语风触铃,延年倒卧醉未醒。梦中絮语方啽咛,床头倒系双玉瓶。 百日易过泪欲零,尘埃一堕罡风腥。素骡恍惚嘶空溟,道逢东坡诉飘萍。 恨不长年守《黄庭》,下士瑟缩如焦螟。且饮美酒为延龄,莫恨孤凹与绝邢。
róng huā kāi xiāng qīng míng   chéng zhōng huán pèi shēng dōng dīng měi rén yǐng liú li píng   shān piāo miǎo guāng pīng tíng    
hóng xiāo wàn huā yān qīng   huā zhī fán xīng làng yán shí néng liàn xíng yún   qiān céng shuí suǒ jīng    
huāng táng zhēn líng   cāng qiú dǎo cān yún pēng 軿 huò yún zhǔ shí màn qīng   tiān yìng huā fāng xīn    
guān wén zēng guī tíng   kǒng shì làng cháo shì tīng liú chuán suì yuē suǒ lìng chéng   zhōng shè zhì xuān líng    
lín xiá chàng wàng píng   dān lóu fēng qīng líng dān lóu shī yào jiōng yáo   yīng tōu luán líng    
dān shā liàn jiù léi tíng   huān xié zi gāo zuò zhōng tíng yuán yuán bái 鹿 jié méng měi   rén sān shí líng píng    
dīng gōng fēng chù líng   yán nián dǎo zuì wèi xǐng mèng zhōng fāng án níng chuáng   tóu dào shuāng píng    
bǎi guò lèi líng   chén āi duò gāng fēng xīng luó huǎng kōng míng dào   féng dōng piāo píng    
hèn cháng nián shǒu huáng tíng xià shì   suō jiāo míng qiě yǐn měi jiǔ wèi yán líng hèn   āo jué xíng