缑山西峰草堂作

唐代 岑参
结庐对中岳,青翠常在门。遂耽水木兴,尽作渔樵言。 顷来阙章句,但欲闲心魂。日色隐空谷,蝉声喧暮村。 曩闻道士语,偶见清净源。隐几阅吹叶,乘秋眺归根。 独游念求仲,开径招王孙。片雨下南涧,孤峰出东原。 栖迟虑益澹,脱略道弥敦。野霭晴拂枕,客帆遥入轩。 尚平今何在,此意谁与论。伫立云去尽,苍苍月开园。
jié duì zhōng yuè   qīng cuì cháng zài mén suì dān shuǐ xīng   jǐn zuò qiáo yán
qǐng lái quē zhāng   dàn xián xīn hún yǐn kōng   chán shēng xuān cūn
nǎng wén dào shì   ǒu jiàn qīng jìng yuán yìn yuè chuī   chéng qiū tiào guī gēn
yóu niàn qiú zhòng   kāi jìng zhāo wáng sūn piàn xià nán jiàn   fēng chū dōng yuán
chí dàn   tuō lüè dào dūn ǎi qíng zhěn   fān yáo xuān
shàng píng jīn zài   shuí lùn zhù yún jǐn   cāng cāng yuè kāi yuán