公斋四咏·小松

唐代 皮日休
婆娑只三尺,移来白云径。亭亭向空意,已解凌辽夐。 叶健似虬须,枝脆如鹤胫。清音犹未成,绀彩空不定。 阴圆小芝盖,鳞涩修荷柄。先愁被鷃抢,预恐遭蜗病。 结根幸得地,且免离离映。磥砢不难遇,在保晚成性。 一日造明堂,为君当毕命。
suō zhǐ sān chǐ   lái bái yún jìng tíng tíng xiàng kōng   jiě líng liáo xiòng
jiàn shì qiú   zhī cuì jìng qīng yīn yóu wèi chéng   gàn cǎi kōng dìng
yīn yuán xiǎo zhī gài   lín xiū bǐng xiān chóu bèi yàn qiǎng   kǒng zāo bìng
jié gēn xìng de   qiě miǎn yìng lěi nán   zài bǎo wǎn chéng xìng
zào míng táng   wèi jūn dāng mìng