宫怨
泪乾红落脸,心尽白垂头。自此方知怨,从来岂信愁。
lèi
泪
qián
乾
hóng
红
luò
落
liǎn
脸
,
xīn
心
jǐn
尽
bái
白
chuí
垂
tóu
头
。
。
zì
自
cǐ
此
fāng
方
zhī
知
yuàn
怨
,
cóng
从
lái
来
qǐ
岂
xìn
信
chóu
愁
。
。