宫怨
一辞同辇闭昭阳,耿耿寒宵禁漏长。钗上翠禽应不返,
镜中红艳岂重芳。萤低夜色栖瑶草,水咽秋声傍粉墙。
展转令人思蜀赋,解将惆怅感君王。
yī
一
cí
辞
tóng
同
niǎn
辇
bì
闭
zhāo
昭
yáng
阳
,
gěng
耿
gěng
耿
hán
寒
xiāo
宵
jìn
禁
lòu
漏
zhǎng
长
。
。
chāi
钗
shàng
上
cuì
翠
qín
禽
yīng
应
bù
不
fǎn
返
,
jìng
镜
zhōng
中
hóng
红
yàn
艳
qǐ
岂
zhòng
重
fāng
芳
。
。
yíng
萤
dī
低
yè
夜
sè
色
qī
栖
yáo
瑶
cǎo
草
,
shuǐ
水
yàn
咽
qiū
秋
shēng
声
bàng
傍
fěn
粉
qiáng
墙
。
。
zhǎn
展
zhuǎn
转
lìng
令
rén
人
sī
思
shǔ
蜀
fù
赋
,
jiě
解
jiāng
将
chóu
惆
chàng
怅
gǎn
感
jūn
君
wáng
王
。
。