恭毅章公挽词

明代 王鏊
六騑北狩尘不蒙,秋槐深闭南城东。瑶台有月蚀螮蝀,沂国典册移青宫。 中山谁复歌晨风,桓桓章公血泪红。一章独上惊盲聋,何言周昌叔孙通。 直欲下从龙逢翁,皇天后土昭至忠。风雷激电阴霾濛,当时直节谁并雄。 前有廖庄后钟同,一朝海内日再中。疏传万口闻天聪,擢少宗伯不为崇。 南邦宿留遂以终,当时定策还自功,依然廊庙称孤公。
liù fēi běi shòu chén méng   qiū huái shēn nán chéng dōng yáo tái yǒu yuè shí dōng   guó diǎn qīng gōng    
zhōng shān shuí chén fēng   huán huán zhāng gōng xuè lèi hóng zhāng shàng jīng máng lóng   yán zhōu chāng shū sūn tōng    
zhí xià cóng lóng féng wēng   huáng tiān hòu zhāo zhì zhōng fēng léi diàn yīn mái méng dāng   shí zhí jié shuí bìng xióng    
qián yǒu liào zhuāng hòu zhōng tóng   zhāo hǎi nèi zài zhōng shū chuán wàn kǒu wén tiān cōng zhuó   shǎo zōng wéi chóng    
nán bāng 宿 liú suì zhōng   dāng shí dìng hái gōng   rán láng miào chēng gōng