公实示閒字韵诗怅然有感次韵奉和三首 其三

宋代 洪炎
此国非燕南赵北,我琴无濮上桑间。劳生聊作梦中梦,苦语莫酬山复山。 触石白云数峰起,照人明月一钩还。德星已为荀陈聚,紫气休浮函谷关。
guó fēi yàn nán zhào běi   qín shàng sāng jiān láo shēng liáo zuò mèng zhōng mèng   chóu shān shān
chù shí bái yún shù fēng   zhào rén míng yuè gōu hái xīng wèi xún chén   xiū hán guān