公实示閒字韵诗怅然有感次韵奉和三首 其二

宋代 洪炎
辍哭人歌行路难,畏人无地出人间。欣逢北海孙宾石,犹是江南庾子山。 野草离离随意绿,群凫泛泛倦飞还。一川烟草松萝外,何处梯云叩九关。
chuò rén xíng nán   wèi rén chū rén jiān xīn féng běi hǎi sūn bīn shí   yóu shì jiāng nán zi shān
cǎo suí 绿   qún fàn fàn juàn fēi hái chuān yān cǎo sōng luó wài   chǔ yún kòu jiǔ guān