公实示閒字韵诗怅然有感次韵奉和三首 其一

宋代 洪炎
晴晖生燠雨生寒,朱夏阳春季孟间。断雁哀猿金马客,落花流水石门山。 早知蚁穴成何事,欲棹渔舟去不还。昭氏有琴无作止,亏成都任一机关。
qíng huī shēng shēng hán   zhū xià yáng chūn mèng jiān duàn yàn āi yuán jīn   luò huā liú shuǐ shí mén shān
zǎo zhī xuè chéng shì   zhào zhōu hái zhāo shì yǒu qín zuò zhǐ   kuī chéng rèn guān