宫人斜

宋代 吴龙翰
碧石重重锁墓门,兰膏点火照黄昏。 春风几度生芳草,还似君王旧日恩。
shí chóng chóng suǒ mén   lán gāo diǎn huǒ zhào huáng hūn  
chūn fēng shēng fāng cǎo   hái shì jūn wáng jiù ēn