宫人斜

宋代 周文璞
魂魄凄凉掩暮尘,野花山叶自精神。 年年中使头边过,暗里相看似路人。
hún liáng yǎn chén   huā shān jīng shén  
nián nián zhōng shǐ 使 tóu biān guò   àn xiāng kàn rén