宫漏出花迟诗

宋代 王禹偁
丹禁迟迟漏,深宫灼灼花。 繁枝开正满,清韵出何赊。 静拂红英密,微穿翠叶斜。 衣稀惊宿蝶,冷落动晨鸦。 细逐香离槛,轻翻露滴沙。 愿当直仙署,铃索共交加。
dān jìn chí chí lòu   shēn gōng zhuó zhuó huā
fán zhī kāi zhèng mǎn   qīng yùn chū shē
jìng hóng yīng   wēi chuān 穿 cuì xié
jīng 宿 dié   lěng luò dòng chén
zhú xiāng kǎn   qīng fān shā
yuàn dāng zhí xiān shǔ   líng suǒ gòng jiāo jiā