宫簟

明代 袁宏道
并刀剪出淞水纹,黄琉璃滑净无尘。华清日高海棠睡,一片温玉沉秋云。 花房昼脱守宫的,珊瑚反挂潇湘裙。掖庭展转出坊肆,馀脂犹在香氤氲。 腐儒白首青蒲荐,十度摩挲眼惊见。寒色平铺四丈馀,虚堂尽敛白纨扇。 骨冷魂清抱雪眠,梦回每出松风院。少陵广厦千万楹,白家大被盖遍洛阳城。 安得此席如此被,眠尽西华道上尘土热中人。肺腑如冰舌不鸣,三空九陌殷雷声。
bìng dāo jiǎn chū sōng shuǐ wén   huáng liú li huá jìng chén huá qīng gāo hǎi táng shuì   piàn wēn chén qiū yún    
huā fáng zhòu tuō shǒu gōng de   shān fǎn guà xiāo xiāng qún tíng zhǎn zhuǎn chū fāng   zhī yóu zài xiāng yīn yūn    
bái shǒu qīng jiàn   shí yǎn jīng jiàn hán píng zhàng   táng jǐn liǎn bái wán shàn    
lěng hún qīng bào xuě mián   mèng huí měi chū sōng fēng yuàn shǎo líng guǎng shà 广 qiān wàn yíng bái   jiā bèi gài biàn luò yáng chéng    
ān bèi   mián jǐn 西 huá dào shàng chén zhōng rén fèi bīng shé míng sān   kōng jiǔ yīn léi shēng