宫词 其四十七

宋代 赵佶
秋来帘幕捲轻风,一夜浓阴蔽远空。燕馆乍凉人不寐,更听疏雨滴梧桐。
qiū lái lián juǎn qīng fēng   nóng yīn yuǎn kōng yàn guǎn zhà liáng rén mèi gèng   tīng shū tóng