宫词 其十七

宋代 赵佶
翠芳庭宇叠山围,路转龙盘灿陆离。响石因风飘冷韵,小碑刊勒祖宗诗。
cuì fāng tíng dié shān wéi   zhuǎn lóng pán càn xiǎng shí yīn fēng piāo lěng yùn xiǎo   bēi kān zōng shī