宫词 其十

宋代 赵佶
宫人思学寿阳妆,每看庭梅次第芳。浅拂胭脂轻傅粉,弯弯纤细黛眉长。
gōng rén xué shòu 寿 yáng zhuāng   měi kàn tíng méi fāng qiǎn yān zhī qīng fěn wān   wān xiān dài méi zhǎng