宫词 其二十九

宋代 赵佶
娇云溶漾作春晴,绣毂清风出凤城。帘底红妆方笑语,通衢争听卖花声。
jiāo yún róng yàng zuò chūn qíng   xiù qīng fēng chū fèng chéng lián hóng zhuāng fāng xiào tōng   zhēng tīng mài huā shēng