宫词 其八十二

宋代 赵佶
昼漏声催篆缕残,碧墀幽寂画堂宽。九嫔相习敦诗训,争把关雎讽咏看。
zhòu lòu shēng cuī zhuàn cán   chí yōu huà táng kuān jiǔ pín xiāng dūn shī xùn zhēng   guān fěng yǒng kàn