共城十吟·其一曰春郊闲居

宋代 邵雍
居处虽近郭,不欲登城市。 尽日客不来,至夜门犹闭。 院静春正浓,窗闲昼复寐。 谁知藜藿中,自有诗书味。
chǔ suī jìn guō   dēng chéng shì  
jìn lái   zhì mén yóu  
yuàn jìng chūn zhèng nóng   chuāng xián zhòu mèi  
shéi zhī huò zhōng   yǒu shī shū wèi