共城十吟·其四曰春郊花开

宋代 邵雍
桃李正芬敷,花繁覆弊庐。 乱香寻密牖,碎影下前除。 静绕昼眠后,轻攀春醉余。 纵然观尽日,谁敢罪狂疏。
táo zhèng fēn   huā fán  
luàn xiāng xún yǒu   suì yǐng xià qián chú  
jìng rào zhòu mián hòu   qīng pān chūn zuì  
zòng rán guān jìn   shuí gǎn zuì kuáng shū