共城十吟·其三曰春郊芳草

宋代 邵雍
春风必有刀,离肠被君断。 春风既无刀,芳草何人剪。 肠断人复接,草剪益还生。 谁人有芳酒,为我高歌倾。
chūn fēng yǒu dāo   cháng bèi jūn duàn  
chūn fēng dāo   fāng cǎo rén jiǎn  
cháng duàn rén jiē   cǎo jiǎn hái shēng  
shuí rén yǒu fāng jiǔ   wèi gāo qīng