歌者十二首

唐代 司空图
追逐翻嫌傍管弦,金钗击节自当筵。 风霜一夜燕鸿断,唱作江南袚禊天。 玉树花飘凤失栖,一声初压管弦低。 清回烦暑成潇洒,艳逐寒云变惨凄。 十斛明珠亦易拚,欲兼人艺古来难。 五云合是新声染,熔作琼浆洒露盘。 不似新声唱亦新,旋调玉管旋生春。 愁肠隔断珠帘外,只为今宵共听人。 十年逃难别云林,暂辍狂歌且听琴。 转觉淡交言有味,此声知是古人心。 五柳先生自识微,无言共笑手空挥。 胸中免被风波挠,肯为螳螂动杀机。 风霜寒水旅人心,几处笙歌绣户深。 分泊一场云散后,未胜初夜便听琴。 自怜眼暗难求药,莫恨花繁便有风。 桃李更开须强看,明年兼恐听歌聋。 白云深处寄生涯,岁暮生情赖此花。 蜂蝶绕来忙绕袖,似知教折送邻家。 重九仍重岁渐阑,强开病眼更登攀。 年年认得酣歌处,犹恐招魂葬故山。 绕壁依稀认写真,更须粉绘饰羸身。 凄凉不道身无寿,九日还无旧会人。 鹤氅花香搭槿篱,枕前蛩迸酒醒时。 夕阳似照陶家菊,黄蝶无穷压故枝。
zhuī zhú fān xián bàng guǎn xián   jīn chāi jié dāng yán
fēng shuāng yàn hóng 鸿 duàn   chàng zuò jiāng nán tiān
shù huā piāo fèng shī   shēng chū guǎn xián
qīng huí fán shǔ chéng xiāo   yàn zhú hán yún biàn cǎn
shí míng zhū pàn   jiān rén lái nán
yún shì xīn shēng rǎn   róng zuò qióng jiāng pán
shì xīn shēng chàng xīn   xuán diào guǎn xuán shēng chūn
chóu cháng duàn zhū lián wài   zhǐ wèi jīn xiāo gòng tīng rén
shí nián táo nàn bié yún lín   zàn chuò kuáng qiě tīng qín
zhuǎn jué dàn jiāo yán yǒu wèi   shēng zhī shì rén xīn
liǔ xiān sheng shí wēi   yán gòng xiào shǒu kōng huī
xiōng zhōng miǎn bèi fēng náo   kěn wèi táng láng dòng shā
fēng shuāng hán shuǐ rén xīn   chù shēng xiù shēn
fēn chǎng yún sàn hòu   wèi shèng chū biàn 便 tīng qín
lián yǎn àn nán qiú yào   hèn huā fán biàn 便 yǒu fēng
táo gèng kāi qiáng kàn   míng nián jiān kǒng tīng lóng
bái yún shēn chù shēng   suì shēng qíng lài huā
fēng dié rào lái máng rào xiù   shì zhī jiào zhé sòng lín jiā
chóng jiǔ réng zhòng suì jiàn lán   qiáng kāi bìng yǎn gèng dēng pān
nián nián rèn de hān chù   yóu kǒng zhāo hún zàng shān
rào rèn xiě zhēn   gèng fěn huì shì léi shēn
liáng dào shēn shòu 寿   jiǔ hái jiù huì rén
chǎng huā xiāng jǐn 槿   zhěn qián qióng bèng jiǔ xǐng shí
yáng shì zhào táo jiā   huáng dié qióng zhī