葛蕴作巫山高爱其飘逸因亦作两篇

宋代 王安石
巫山高,十二峰。 上有往来飘忽之猨猱,下有出没瀺灂之蛟龙,中有倚薄缥缈之神宫。 神人处子冰雪容,吸风饮露虚无中。 千岁寂寞无人逢,邂逅乃与襄王通。 丹崖碧嶂深重重,白月如日明房栊。 象床玉几来自从,锦屏翠幔金芙蓉。 阳台美人多楚语,秖有纤腰能楚舞,争吹凤管鸣鼍鼓。 那知襄王梦时事,但见朝朝暮暮长云雨。
shān gāo   shí èr fēng
shàng yǒu wǎng lái piāo zhī yuán náo   xià yǒu chū chán zhuó zhī jiāo lóng   zhōng yǒu báo piāo miǎo zhī shén gōng
shén rén chǔ bīng xuě róng   fēng yǐn zhōng
qiān suì rén féng   xiè hòu nǎi xiāng wáng tōng
dān zhàng shēn chóng chóng   bái yuè míng fáng lóng
xiàng chuáng lái cóng   jǐn píng cuì màn jīn róng
yáng tái měi rén duō chǔ   zhī yǒu xiān yāo néng chǔ   zhēng chuī fèng guǎn míng tuó
zhī xiāng wáng mèng shí shì   dàn jiàn zhāo zhāo cháng yún