葛衣公祠

元代 吴镇
江南杜宇影飘瞥,万里滇蜀啼不绝。群鸟相从羽毛折,夜夜三更口流血。 葛衣老子尔何人,十年饱啖松山雪。问之不答姓与名,仰天长啸中如结。 乞食来往金城市,补锅锯筒手皴裂。相逢河西鲁朱家,杵臼订交讵亲切。 堂上击筑堂下吟,矐目佣人泣幽咽。遗骨不归中原土,西南风至烟灰灭。 允吾古祠荐松肪,铁面梗裔陪俎列。吊客莫叹葛衣单,海枯石烂臣心热。
jiāng nán yǐng piāo piē   wàn diān shǔ jué qún niǎo xiāng cóng máo zhé   sān gēng kǒu liú xiě
lǎo zi ěr rén   shí nián bǎo dàn sōng shān xuě wèn zhī xìng míng   yǎng tiān cháng xiào zhōng jié
shí lái wǎng jīn chéng shì   guō tǒng shǒu cūn liè xiāng féng 西 zhū jiā   chǔ jiù dìng jiāo qīn qiè
táng shàng zhù táng xià yín   huò yōng rén yōu guī zhōng yuán   西 nán fēng zhì yān huī miè
yǔn jiàn sōng fáng   tiě miàn gěng péi liè diào tàn dān   hǎi shí làn chén xīn